Sunday, 24/01/2021 - 07:17|
CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VỚI CỔNG THÔNG TIN ĐIỆN TỬ CỦA TRƯỜNG TIỂU HỌC ĐÔNG PHÚ

Cậu học trò bé nhỏ! ...

CẬU HỌC TRÒ BÉ NHỎ

Hơn hai mươi năm làm“ người lái đò” quãng thời gian đó đọng lại trong tôi biết bao nhiêu là kỉ niệm. Có những kỉ niệm lắng đọng mãi trong tim. Và đặc biệt, cứ mỗi khi học đến bài“ Đôi giày ba ta màu xanh” ( tập đọc lớp 4) thì hình ảnh cậu học trò nhỏ ấy lại ùa về trong tôi.

Năm ấy, tôi được phân công giảng dạy và làm công tác chủ nhiệm lớp 4. Vào đầu năm học do mới làm quen học sinh và bận bịu những công việc đầu năm nên tôi chưa thể tìm hiểu kĩ hoàn cảnh của từng em. Tuần đầu của năm học mới, Tuấn luôn đi học muộn. Khi tôi hỏi lí do thì em ấy bảo do mẹ bận nên không có ai đưa đi học. Lần thứ hai em ấy lại bảo do mẹ em ngủ dậy trễ. Lần thứ ba, em ấy viện lí do hôm nay nhà có việc nên đi học muộn. Lúc ấy tôi chỉ khuyên em nên đi học đúng giờ nhưng thật sự trong lòng tôi có chút gì đó khó chịu, bực bội vì người mẹ không quan tâm đến con. Không những thế, trong giờ học em ấy không tập trung và kiến thức bị hổng rất nhiều. Có lúc không kìm nén được, tôi đã mắng em ấy. Tôi dự đinh cuối tuần sẽ gặp và trao đổi với gia đình em.

Tuy nhiên, vào một buổi chiều tôi về muộn, sân trường vắng vẻ không còn ai, chỉ còn tiếng  xe cộ qua lại của dòng người hối hả về nhà sau một ngày làm việc. Thoáng chốc tôi nghe tiếng khóc của một ai đó. Tội lại gần thì thấy Tuấn đang ngồi co ro bên góc sân trường nức nở. Tôi vội vàng lại hỏi han và phút chốc bỗng cảm thấy giận bản thân mình. Thì ra, không có ai tới đón em về. Qua tâm sự của em, tôi  mới biết bố mẹ em li hôn khi em mới tròn bốn tuổi. Em ở với mẹ, bố đi làm ăn xa. Mẹ em không có nghề nghiệp ổn định, lúc đi làm thuê, lúc đi giúp việc nhà cho người ta. Hoàn cảnh khó khăn vô cùng. Nhưng khó khăn lại chất chồng hơn nữa khi cách đây một tháng mẹ em bị tai nạn giao thông phải nằm một chỗ không đi làm gì được và cũng không có ai chăm sóc, đỡ đần. Hằng ngày, Tuấn phải chăm sóc cho mẹ của mình. Nghe em kể mà sóng mũi cay cay, tôi cố quay mặt giấu đi những giọt nước mắt của mình. Tôi trách mình vô tâm quá! Tôi thấy thương em vô cùng. Sau đó, tôi đưa em về nhà.

Ngay sáng hôm sau, tôi liên lạc với ban đại diện học sinh lớp trao đổi về trường hợp của Tuấn. Cũng may chị Hội trưởng  Hội Cha mẹ học sinh lớp cũng đang có ý định tặng vài phần quà cho học sinh khó khăn trong lớp. Chiều hôm đó tôi cùng chị đến thăm gia đình Tuấn. Nhận món quà từ tay chị Hội trưởng, mẹ em nghẹn ngào cảm ơn khiến tôi xúc động vô cùng.

Từ hôm ấy trở đi tôi dành nhiều sự quan tâm hơn đến em. Tôi động viên, khuyến khích em  nhiều hơn trong học tập, tâm sự chia sẻ với em nhiều hơn để em tự tin trong cuộc sống. Em cũng vui hơn và có nhiều cố gắng hơn trong học tập. Buổi chiều hôm ấy, tôi bảo em ở lại gặp tôi có chuyện. Đợi học trò ra về hết tôi lấy đôi giày ra tặng em. Mấy hôm nay, tôi thấy em đi dép lê tới trường. Hỏi ra thì giày em rách mất rồi. Nhìn vẻ mặt vui sướng của em khi nhận đôi giày mà tôi trông thấy không khác gì tâm trạng của cậu bé Lái trong câu chuyện Đôi giày ba ta màu xanh trong bài Tập đọc lớp 4. Thay vì cột đôi giày mới vào cổ nhảy tưng tưng như cậu bé Lái trong câu chuyện, Tuấn lại cho đôi dép cũ vào cặp, mang đôi giày mới chạy ra về với một tâm trạng rất hân hoan. Nhìn em vui mà lòng tôi tràn ngập hạnh phúc!

Bốn năm đã trôi qua, giờ em đã là một cậu học sinh cấp 2 rồi. Thi thoảng em gọi điện cho tôi. Cô trò nói chuyện với nhau thật ấm áp, thân thương.

Thế đấy, câu chuyện của tôi chỉ nhỏ bé vậy thôi nhưng đã giúp tôi trưởng thành hơn rất nhiều. Nó giúp tôi yêu nghề hơn, yêu những đứa trẻ hồn nhiên vô tư. Tình thương, trách nhiệm là kim chỉ nam hành động, tiếp thêm cho tôi sức mạnh để thực hiện trọng trách cao cả của mình“ người lái đò” thầm lặng cho biết bao thế hệ học sinh..

                                                                                     Tác giả: Nguyễn Thị Tuyết

Bài tin liên quan
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 1
Hôm qua : 4
Tháng 01 : 37
Năm 2021 : 37